
Có những lúc tôi tự hỏi rằng cuộc đời sau này cuả tôi sẽ như thế nào. Sẽ thành công hay thất bại đây? Nếu thành công tôi sẽ làm gì , và còn nếu thất bại thì tôi sẽ đi về đâu .Nhưng cái chuyện đó thì còn phải chờ tương lai , không ai biết trước điều gì xảy ra. Cuộc đời này có rất nhiều điều bất ngờ không ai biết được . Khi còn nhỏ , tôi luôn nghĩ mình sẽ lấy chồng khoảng 28,29 tuổi gì đó , miễn sao có ổn định sự nghiệp thì sẽ bỏ cuộc chơi :) . Nhưng nói là 1 chuyên , cái ngày tôi bước lên xe bông cũng là lúc tôi chưa tròn 22 tuổi, cứ như là một giấc mơ vậy đó ...Lấy chồng có nghiã tôi phải bỏ lại hết tất cả những gì tôi đang có bên Vn để đi qua một đất nước xa xôi lạnh lẽo làm vợ hiền (mặc dù vẫn hay bắt nạt chồng ^^ ) ...làm lại một cuộc đời mới...Tôi lại đi học trở lại , mười mấy năm trời học ở vn , qua đây lại học tiếp , chẳng biết đến bao giờ tôi mới xong cái sự nghiêp học hành chán phèo này nưã :( ... Thối thì cứ lê lếch cho đến đích ..
Lâu rồi tôi mới có nhiều cảm xúc đễ trãi lòng nhiều như vậy, nên nghĩ đến đâu là tôi sẽ viết đến đó . Từ nhỏ tôi đã cảm thấy mình đã có nhiều suy nghĩ rồi , tuổi thơ tôi không được vui vẻ nhiều như những đưá trẻ được sống chung với ba và mẹ . Ngày còn bé , lúc đó tôi cũng chỉ mới học mẫu giáo thôi , nhưng tôi vẫn còn nhớ nhiều chuyện lắm . Ngày đó ba và mẹ thường hay gây nhau , có một đêm tôi đang ngủ thì bỗng giật mình thức dậy vì ti61ng kếu cuả cô 2 tôi " Bé Quỳnh , ba đánh mẹ kià , chạy vô kêu ông nội đi" .Lúc đó chưa kịp tỉnh ngủ , nhưng sự sợ hãi làm tôi bật dậy , tôi kêu lên "Ông ơi.." Sau đó ông nôị tôi đã chạy ra can ba và mẹ tôi , ba tôi mặt đỏ ngầu vì giận dữ, mẹ tôi thì chỉ ngồi khóc, tôi cũng chẳng biết nguyên nhân vì sao , chỉ biết co rúm người vì sợ.... Những cảnh gây gổ nhau , đánh nhau cuả ba mẹ tôi đã lặp đi lặp lại trong suốt khoảng thời gian tuổi thơ cuả tôi . Rồi đến một buối sáng , tôi vưà thức dậy thì thấy mẹ bồng thằng em trai tôi , tay mẹ cầm tuí xách , tôi hỏi mẹ đi đâu vậy , thì mẹ xoa đầu tôi và nói rằng mẹ phải về bên ngoại sống , mẹ sẽ ẵm em theo, còn tôi thì hãy ở lại bên nội.... Thế là từ đó ba me tôi ly thân , hai chị em tôi người sống bên nôị , đưá sống bên ngoại..Mỗi cuối tuần chủ nhật được nghỉ học , ba thường chở tôi qua thăm mẹ, nhưng ông không chở tôi đến tận nhà mà chỉ dừng trước đầu ngõ hẻm để tôi đi bộ vô . Những lúc đó tôi vui lắm, hồi nhỏ tôi rất thích được về ngoaị chơi , vì bên ngoại có nhiều cậu dì , và anh em họ, có nhiêu người chơi với tôi . Còn ba tôi mỗi lần nhớ đến thằng em thì ông thường lái xe đến tận trường học để rước nó . Sau đó được khoảng 1-2 năm gì đó , để cho tiên việc đi học , vì nhà nôị tôi gần trường tiểu học , nên mẹ tôi đã cho em tôi về sống chung với ông ba nôị .Từ đó trở đi , hai chị em tôi sống chung vớt ông ba nội và ba tôi cho đến lớn.
Ông bà nôi rất cưng chiều chúng tôi , vì chỉ có hai đưá cháu duy nhất , nên mọi tình thương cuả ông bà đều dồn hết cho chúng tôi, ông bà không giàu có gì , nhưng chúng tôi muốn gì cũng được mua cho , muốn ăn gì cũng được bà nôi đi chợ mua về làm cho ăn . Còn về ba tôi , mặc dù tôi biết có nhiều người trách ba là không tốt với vợ , hay lo nhậu nhẹt...Nhưng đối với tôi , cho dù ba như thế nào thì ông cũng là một người ba tốt . Ba rất nghiêm khắc với chị em tôi . Ba chăm sóc chị em tôi như 1 người mẹ , ba giặt đồ va uỉ đồ cho chúng tôi mội ngày . Ba là người đi hop phụ huynh mỗi học kỳ cho chúng tôi , là người kiểm tra bài vở , coi chừng việc học ,va canh chừng giờ giấc khi chúng tôi đi chơi . Khi còn nhỏ ,tôi rất là sợ ba , mỗi lần bị chuyện gì , ba chỉ cần la 1 tiếng là tôi đã đổ mồ hôi hột . Hình ảnh ba ngồi giặt từng cái áo , cái quần cho chúng tôi là một trong những hình ảnh tôi không thể nào quên được . Chính vì vậy hình ảnh cuả ba và ông bà nội luôn chưá đầy trong tuổi thơ cuả tôi nhiều hơn mẹ...
Rồi cũng đến một ngày ba mẹ tôi ra toà ly dị, lúc đó tôi học lớp 6 . Tôi đã rất lo sợ về diều này sẽ xảy ra, khi đó mỗi lần có ai dắt tôi đi chuà tôi thường cầu nguyên cho ba mẹ tôi có thể trở lại với nhau. Nhưng có lẽ ba mẹ tôi đã thật sự hết duyên nợ . Tôi còn nhớ , cái ngày ba tôi đi ra toà , đêm đó ông đã uống rất nhiều , và đã khóc. . Tôi nằm ngủ gần chỗ nên nghe ba tôi nói nhiều lắm , lúc đó vì buồn ngủ nên tôi cũng không để ý gì nhiều. Tính ra khoảng thời gian ba mẹ tôi ly thân đến ly dị thì chị em tôi cũng sống ở nhà ông bà nôi , sau khi ly dị thì cuộc sống vẫn vậy , cũng chẳng có gì thay đổi . Thỉnh thoảng mẹ tôi ghé thăm và cho tiền hai chị em tôi . Có lẽ lúc đó tôi vẫn còn nhỏ nên tôi cũng chẳng thấy buồn gì nhiêu , cũng không hề biết trách ai hết .Vì ai tôi cũng thương cả .
Nếu tôi nói tôi không buồn thì có lẽ nói xaọ, nhưng nó buồn cũng không đúng cho lắm, vì cái chuyện xảy ra lấu lắm , lúc tôi chưa thật sự biết buồn là gì ... Chỉ có điều tôi cảm thấy tuỉ thân , cho đến tận bây giờ tôi vẫn còn cảm giác đó mỗi khi nhìn gia đình ai đó có đầy đủ ba lẫn mẹ ngồi ăn cơm chung ...nhưng lúc như thế tôi lại nhớ đến gia đình tôi...Tôi ráng cố gằng để nhớ xem mình đã đưỡc ngồi ăn chung với ba mẹ vui như thế nào..nhưng thật sự tôi chẳng nhớ được....có ba thì sẽ không có mẹ..mà có mẹ thì laị không thấy ba...lúc nào trong đâu tôi cũng thiếu vắng 1 người .Tuần vưà rồi , tôi đi b-day nhỏ em họ, nhìn thấy trên bàn có caí card b-day dễ thương nên tôi mới mượn nó coi , nó nói cuả ba va mẹ nó tặng , nó cho tôi coi...bên trong card , tôi thấy cô chú tôi thay phiên nhau ghi nhưng lơì chúc thật ngọt ngào cho nó , lúc đó tôi cảm thấy thật ganh tỵ , trong suốt cuộc đời tôi chắc không thể có được cái card b-day cuả ba và mẹ như vậy ... Có lẽ cái cảm giác như vậy chỉ những người trong hoàn cảnh tôi mới hiểu được ...Chính vì vậy những ai đang làm ba làm mẹ thì xin hãy vì con cái mình mà sống hoà thuận , tuổi thơ cuả trẻ em ngắn nguỉ lắm , đừng nghĩ là chúng còn nhỏ mà không biết gì , chúng biết và sẽ nhớ hoài những chuyện không vui cho đến lớn , cũng như chính bản thân tôi ...nhiều chuyện khi còn bé mà tôi vẫn còn nhớ mãi đến giờ ...
Giờ đây tôi cũng có một gia đình mới cho riềng mình, tôi luôn nói với chồng , sau này có con rồi sẽ cho chúng sống một tuổi thơ vui vẻ , hành phúc , có đầy đủ tình yêu thường cuả ba mẹ . Không muốn chúng có 1 tuổi thơ giống như tôi ...Chồng tôi cũng mất ba từ nhỏ , nên anh cũng hiễu được cái cảm giác thiếu thốn tình thương như thế nào . Cuộc đời tôi may mắn là lấy được anh làm chồng , có lẽ cũng là duyên phận, cảm ơn ông trời đã cho chúng tôi gặp nhau .... Anh là niêm an uỉ lớn nhất cuả tôi lúc , nhất là sống ở một đất nước xa lạ .
Tôi viết ra không phải để than thở buồn hay để ai thương hại gì cả...mà cũng chẳng có gì phải buồn hay thương hại, trong xã hội này biết bao nhiêu hoàn cảnh còn buồn hơn tôi nưã . Chuyện cuả tôi chẳng là gì cả...chỉ qua mốn trãi lòng mình viết lên những gì đang suy nghĩ thôi... Tất cả chỉ là những kỷ niệm , cho dù vui hay buồn thì đều đáng được trân trọng .....
4.30.2009
Giây phút trãi lòng...
Posted by
Winnie Tran
at
12:50 PM
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

2 comments:
hờ hờ ... bây giờ mới biết đó....chơi thân bao nhiêu năm, chẳng bao giờ nghe tâm sự gì cả...mà cũng không dám hỏi nữa...Ông trời đang bù đắp cho mày đó :) enjoy nhé!
Post a Comment